Monday, April 6, 2015

Thật thà như thể lái trâu....

Thật thà như thể lái trâu....


Lâu lâu, mình phán trước mặt lão chồng tỉnh bơ. "Làm dâu mẹ anh không được thì nói thật chẳng làm dâu ai được hết!!" :hihi: Mộng Chè (và cả Già Làng hồi còn sống) cứ luôn khen mình rằng mình mà không nấu thì thôi chứ mình nấu món gì cũng ngon. Lão chồng mình nói rằng, mình nấu nước sôi cũng ngon mà! :lol: :lol: :lol: :lol: Nhà này chắc chơi chiêu "khen cho nó làm"!! :?: :?:

Hôm bữa hấp mắm, đem cho Mộng Chè 1 chén. Giời ơi... Mộng Chè không những khen mà còn bảo là nhỏ em chồng giành ăn hết, mẹ đâu có ăn được bao nhiêu. Cứ nói của chị T. làm là nó ăn sạch.

Tuần trước, mình xào thịt! Ra chẳng giống ai, chồng ngó, vợ ngó. Chó thì không dám cho nó ăn! Vậy mà Mộng Chè weekend xuống, khen lấy khen để, trời ơi ngon quá, ăn lạ miệng ngon ghê! Mình mừng quá, vậy mẹ lấy về ăn hết nha! Ack ack!! Hôm nay, tin đến tai, nhỏ em chồng nó dzớt gần hết rồi, còn có vài miếng! Quớ trời ơi!!! Mình làm nguyên hộp thịt như hộp đồ ăn người ta bán food to-go, loại hộp xốp í! Mặn chát!

Nhưng điểm đáng yêu của Mộng Chè mình là, Mộng Chè đem hộp thịt về nói với nhỏ em chồng, chị T. làm cho con nè!

Ack ack...

Chắc là "khen cho nó làm" nữa rầu! Hức hức....

"thật thà như thể lái trâu
yêu nhau như thể nàng dâu mẹ chồng"
(ca dao)

Phải không ta!! :?: :?: :?:

***

Tuesday, September 4th, 2012

stink

tui sợ cái miệng của con tui lắm, nhiều khi nó nói mà tui bụm miệng nó không kịp! Như hôm bữa tui tới cái chỗ gửi tiền về VN, chỗ đó ta nói... 2 ông bà đó đốt nhang mịt mùng, đóng cửa kín mít mà cái phòng thì nhỏ tẹo. Vừa vô chỗ đó là con tui nó nói thiệt to: - It's so stink in here!

Tue Dec 07, 2010

Santa

hôm qua, nhỏ con tui lên trường chụp hình với Santa. Santa hỏi:
- what do you want for Xmas?

Lúc con nhỏ xuống, con nhỏ la rùm trời:
- Santa Clause is a woman, not a man! Why are they doing this to us?

Hayda... có bao nhiêu ông ở đó, mập thù lù cũng có, nhưng thời buổi bây giờ khiến chả ông nào dám dũng cảm xung phong ra làm Santa Clause cho bọn nhóc leo lên đùi ngồi chụp hình nữa! Phải để cho phụ nữ làm.

good mà cũng không good!


***

by Tranielle MH
Mon Dec 06, 2010

coi phim

coi phim

Con nôn nao, náo nức đòi đi coi phim ngoài trời ở trường. Con bảo: -- they give out free popcorn!
Làm như ở nhà không có popcorn! Làm như con nhỏ chưa bao giờ ăn popcorn vậy! 9 giờ tối phim mới bắt đầu chiếu, vì sớm hơn thì trời vẫn còn nắng. Một màn ảnh vải trắng căng ra trên sân cỏ, nhắc tôi những kỷ niệm của hai mươi mấy năm về trước, tôi vẫn nhớ người ta gọi đó là "phim màn ảnh rộng". Ngày xưa nghèo đói, không có sách đọc, không có TV phải sang coi ké nhà hàng xóm. Nhà nào có cái TV trắng đen thôi cũng ngon lành rồi, nhà nào có TV màu thì còn oách hơn. Mỗi dịp xã có đoàn cải lương về, hay có chiếu phim là bà con mua vé rần rần, xách ghế, xách bịch nylon đi theo trải dưới đất ngồi coi, ai không có gì thì rút dép ra lót đít, rần rần vui như ngày hội. Luôn có 1 người đàn ông, chạy xe đạp, cầm loa đi rao "Tối nay tại... có chiếu phim..." Hễ đoàn cải lương về thì còn vui hơn nữa, treo cờ treo biển khắp nơi. Tôi khi ấy quá nhỏ, cũng theo dì theo mẹ đi coi "Trộm mắt Phật", "Lửa cháy thành Đại La", "Võ Tắc Thiên", "Tây Du Ký" etc. Mặc cho phim chiếu, mặc cho bao người hồi hộp xem, mặc cho tiếng máy quay chạy xè xè, con nhỏ tôi luôn luôn ngủ gục, chả bao giờ xem hết buổi chiếu phim hay tuồng cải lương. Đi coi phim bên VN chả có màn mua popcorn, Coke, Nachos Cheese etc. Đủ tiền mua vé là sướng lắm rồi. Nhiều đứa không có tiền còn phải đứng ngoài coi cọp, hoặc là chỉ nghe tiếng, hoặc là chờ gần hết phim, gần hết tuồng, người ta mở cửa cho vào coi ké phút cuối. Có mấy đứa con nít nhỏ nhỏ, giả bộ đứng đó chờ sẵn, thấy cô chú nào đi 1 mình vừa đưa vé xong là đứa nhỏ vội vàng đeo theo vào trong luôn, giống như con cháu đi cùng người kia vậy, con nít mà, không mua vé cũng được! Ngày nay con náo nức đòi đi coi phim không phải vì để coi phim free, không phải vì free popcorn, mà chỉ là dịp cho con hang out, gặp bạn bè trong trường, trong lớp là chủ yếu! Coi phim ngoài trời, với con là lạ, nên com ham vui. Vậy thôi. Chả có mấy đứa con nít chịu ngồi coi phim, chúng cứ chạy lăng xăng, chạy ra chạy vào. Con nít ngày xưa như tôi đi con phim, là ăn theo, là tháp tùng theo người lớn. Phim chỉ chiếu theo ý thích của người lớn. Còn con nít ngày nay là priority, đi coi phim là coi loại phim làm riêng cho con nít. Con nít đòi hỏi phim nào con thích coi, phim nào con không muốn coi. Con nít ngày nay đi coi phim, thì người lớn bắt buộc phải tháp tùng theo, để canh me con nít!

Chúng tôi cũng dẫn con đến sân trường cho con thỏa mãn, không thôi là có đứa nó sẽ ấm ức lắm, nó sẽ lằng nhằng lắm. Con vào lấy popcorn, lấy 1 cái vòng glow in the dark đeo tòng teng ở cổ, bá vai bá cổ bạn. Để yên cho con chơi, dạo quanh sân sơ sơ vài phút. Rồi phải dụ con về vì không thể ở lại. Mới tới mà đã bị bắt về, dĩ nhiên là con nhỏ phụng phịu không chịu rồi. Tía nó dỗ dành, hứa hẹn đủ thứ, thì con nhỏ mới đồng ý ra về.
- Về nha con, daddy sẽ mướn phim này về nhà cho con coi sau. OK?

Ngày xưa, sao hổng có ai năn nỉ, dỗ ngọt để mướn phim, mua phim về nhà cho tui nằm dài, nằm ngửa nằm nghiêng để coi hết vậy ta! Đúng là... số tui bị "sanh bất phùng thời" mà! :mrgreen:


***

by Tranielle MH
Mon Jun 21, 2010

Ông ngoại

Ông ngoại

Ngày tháng dương lịch đôi khi tôi còn chả nhớ thì nói chi đến âm lịch. Nhưng hễ cứ thấy chợ bắt đầu bày bán bánh trung thu thì tôi biết giỗ ông ngoại đã gần. Ngày bé, tôi gần gũi và được ông một tay chăm lo. Sáng sáng, ông chắp tay sau mông đi đằng trước, con bé tôi cũng lủm chủm chắp tay sau đís tò tò theo ông đằng sau, hai ông cháu đi ăn sáng. Tôi không nhớ ai là người hay đưa tôi tới trường mẫu giáo và ai là người đón tôi về. Nhưng trong đầu tôi vẫn còn in những hình ảnh ông đưa võng ru tôi ngủ trưa. Có lẽ ông đã ru tôi mỗi ngày. Khi tôi ngủ trưa dậy, lúc nào cũng có sẵn bánh tiêu, bánh bò, bánh da lợn, trái cây etc ông để sẵn. Có khi ông chờ tôi dậy để mua cà rem cho tôi. Những que kem sữa đậu xanh mát lạnh của tuổi thơ có lẽ tôi sẽ mê mẩn và mang theo suốt cả cuộc đời mình, trong những kỷ niệm ngọt ngào với ông … nếu như không có 1 ngày tôi lớn, tôi thấy một thằng cha bán cà rem trốn vào góc tường móc Q ra tè! Nghĩ tới bàn tay nhớm nhúa ghớm ghiếc đó không rửa sạch sẽ, lôi cà rem ra bán! EWWW...!!! Không bao giờ tôi ăn cà rem dạo bên VN nữa! Thực tế phủ phàng đã trét 1 dòng mực đen dã man lên ký ức thơ ngây và tâm hồn trong veo như crystal Swarovski của tôi!

Tôi thích phụ ông vo gạo. Ông cho gạo và nước vào nồi, tôi vo, ông chắc nước đêm nấu. Mạng số tôi lớn lắm. Tôi chết hụt rất nhiều lần, và ông ngoại cứu tôi cũng vài lần từ bờ ao. Vùng kinh tế mới, ao nước váng phèng vàng khè phủ 4 phía xung quanh nhà. Có một ngày, tôi cũng bắt chước ngoại ra ao rửa chén. May sao ngoại xoay qua xoay lại không thấy tôi đâu, tôi mấy lần cũng không nghe thưa dạ gì. Ngoại tôi hớt ha hớt hải chạy ra bờ ao vớt tôi lên. Trước năm 75, ngoại là chủ tiệm 3 cái tiệm may khu vực chợ Bàn Cờ và chợ Vườn Chuối, học trò đến học cả trăm người. Nhưng thời thế thay đổi, đánh tư sản làm ngoại mất trắng chả còn gì, mà còn phải đi tù 2 năm, nhà cửa tài sản bị lấy sạch! Tiền gởi ngân hàng cũng mất trắng. Tiểu tư sản, làm ăn khá giả cũng là có tội! Thương cho ngoại, và cả những người khác, công lao cả 1 đời làm lụng để dành tưởng đâu tuổi già có thể an nhàn dưỡng già vui vầy với con với cháu, vậy mà bị những người lợi dụng cái tư tưởng CNXH ("Cùng Nhau Xuống Hố") cướp cho sạch bách, tướt đoạt trắng tay! Ngọai về kinh tế mới, câu cá để ăn cơm cũng chả dính! Người ta nói những người hiền lành thì không có tay câu cá. Con mèo đen nhà tôi bắt cá còn hay hơn ngoại. Có bữa nó còn bắt được con tôm, cậu tôi cho nó cái đầu rồi mắng nó "Tôm mà mày ăn cái đầu là cha rồi đó nghen mậy!" Ngoại tôi điệu lắm, quần ngoại tôi mặc ly ủi thẳng đứng, cứa vào có thể bị đứt tay! Vậy chớ ngoại tôi hay tự ái lắm, mời ông uống nước mà lỡ đặt ly nước xuống mặt bàn cái cộc là ông không uống, ông bảo "dằn lên đầu ông!!!" :crazy: Tóc ngoại bạc sớm lắm, nên khi hơn 40 tuổi là ngoại đã bị trắng hết cả đầu. Tóc ngoại bạc trắng nhưng đẹp lắm, những sợi tóc trắng muốt, lấp lánh, và bóng mượt như tơ! Vậy mà khi thất thời, mẹ tôi phải nhuộm lại đầu ông cho đen để đi xin việc làm. Ở tuổi 60, ông lọ mọ đón xe lam lên Saigon xin đi đơm nút, cắt chỉ thôi, mà ai cũng chê ông già, không nhận! Ông cũng lây lất kiếm tiền từ nghề may của mình, nhận may đồ tại nhà. Nhưng vùng kinh tế mới nghèo khổ, cả nước còn không có gì ăn, vải phải xếp hàng đi mua mà lại xấu xí thì ai may đồ. Vậy mà có bữa con cháu ngoại nó thấy vải được trải trên bàn ngay ngắn, không có ai ở đó nên nó lấy kéo nó cắt khúc vải ra làm đôi. Đang chơi sau hè thì nó nghe ông la làng "đứa nào cắt vải tau vậy bây??" Sấp vải ấy của bà nhà giàu nào đó đặt ông may, hàng của Mỹ, thì sao ông kiếm ra mà đền! Vậy mà ngoại chả la hay đánh đòn tôi gì cả. Cũng may là tôi cắt nhưng cũng còn chừa đường cho ngoại "tận dụng". Ngay chỗ cái ngực áo ngoại phải chắp vá nên ngoại đem thêu vào đó cái hoa vàng tổ chảng! Khách thắc mắc, ngoại bảo hồi xưa may đồ cho khách nhà giàu người ta hay làm vậy cho nó khác và nổi!!! Vải vụn, ngoại đem may đồ cho tôi. Lúc đó tuy nhỏ chớ tôi cũng fashion lắm, bây giờ nhìn lại mấy cái modes và styles bây giờ, hồi bé tôi đa số đã được mặc qua hết rồi. Thời trang là cái vòng lanh quanh, lòng vòng, lẩn quẩn mà lại. Bây giờ mấy ông cứ kháo nhau về VN để vui vẻ với mấy em có chiêu độc: dùng răng nhổ râu! Tưởng chiện gì lạ, chiện đó hồi bé tôi làm hoài! Tôi hay hôn má ngoại, tiện mỏ, tôi dùng răng nhổ râu trên má ông luôn! Tối tối, tôi nằm đung đưa trên võng với ông, ông hò Huế cho tôi nghe, ông dạy tôi những bài ca dao. Lúc tôi có em, tên ở nhà của nó là Tony, tôi cũng đọc ca dao cho em tôi nghe:

con mèo trèo lên cây cau
hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
chú chuột đi chợ đàng xa
mua mắm mua muối về giỗ cha thằng Tony!


Bố tôi đứng đó trợn mắt, há hốc, speechless. Cũng may bố không bị bịnh tim hay high blood pressure gì! Rồi có một ngày nọ, tôi thấy mọi người trong nhà tôi khóc sướt mướt. Nhất là dì út tôi. Rồi dì và các cậu tôi packed đồ đi đâu đó. Ở nhà chỉ còn lại bố, mẹ, tôi và em trai 3 tháng tuổi. Đêm ấy nhà vắng người, ăn trộm vào khuân sạch sành sanh mọi thứ, kể cả quần áo baby. Khi lớn lên, tôi mới biết đó là ngày ông tôi mất. Ông ra Đà Nẵng thăm anh em rồi mất luôn ngoài đó. Mấy o của mẹ đánh điện vào cho hay, dì cậu tôi ra đó chịu tang, còn mẹ tôi có baby nhỏ không đi được. Một năm sau, ngày giỗ đầu của ông, tôi và mẹ đi xe lửa ra Đà Nẵng. Lúc ấy tôi chả biết gì, chỉ thấy bà nội cùng bố mẹ làm cơm nắm gói trong bọc nylon. Bố và em trai ở lại không đi cùng. Đi xe lửa vui lắm, đông thật đông, người buôn bán trên xe chật ních, họ cho tôi quà bánh, đồ chơi! Thích nhất là mỗi khi xe lửa chui vào hầm, tối thui! Ra Đà Nẵng, mấy o và dượng của mẹ kể, lúc ngoại ra đây, thấy ngoại ốm yếu, họ dẫn ông đi khám bệnh, và bác sĩ bảo ông bị sơ gan, chỉ còn 6 tháng để sống thôi. Bấy giờ ông muốn gì thì chìu ý ông đi. Bác sĩ bảo lúc ông mất có lẽ sẽ đau đớn lắm. Mấy bà o và ông dượng giấu, không cho ngoại hay. Họ nói chiều chiều ông hay ngồi nhắc đứa cháu ngoại. Họ nghe ông kể chuyện cháu ngoại rất nhiều trước khi họ được gặp tôi. Nhưng ông không sống tới 6 tháng như bác sĩ dự đoán. Chỉ 2-3 tháng sau đó, một buổi sáng cousin của mẹ chờ hoài không thấy ông ra khỏi phòng uống trà, uống cà phê như mọi ngày nên vào xem thì thấy ông đã đi. Ông ra đi nhẹ nhàng, ngủ 1 giấc rồi đi luôn như ông đã từng ao ước. Ngoại tôi sợ lửa, nên ngoại luôn dặn lúc ngoại chết thì chôn, đừng có đem thiêu, ngoại sợ nóng! Ngoại bảo thiêu là chết 2 lần. Ra Đà Nẵng cũng vui lắm, cousins của mẹ dẫn tôi đi chợ, đi biển, đi ra Bến Bạch Đằng chơi. Rồi có một ngày mẹ cho tôi mặc áo dài gấm đồng tiền đỏ và quần trắng, bộ đồ ngoại may cho tôi. Mọi người dẫn tôi ra nghĩa địa, tôi thấy tên ông trên bia đá. Tôi nhớ mọi người hôm ấy dùng sơn đỏ tô lên những dòng chữ khắc trên mộ ông.

Khi về lại saigon, bố dẫn em trai ra đón hai mẹ con tôi. Có lẽ mẹ và tôi đi tới vài tháng (???) nên khi về thì em tôi bước đi được 2-3 bước. Mẹ dẫn tôi tới trường, người ta đã nhập học 1-2 tuần gì rồi. Tôi vào lớp 1, lạ lẫm. Những ngày tiếp theo đó là những ngày tôi lang thang 1 mình không có gia đình chăm sóc. Bố mẹ về Saigon đi làm, dì cậu cũng đi suốt không ai ở nhà. Đi chơi chán lúc về nhà thì chỉ có tôi và ảnh ngoại trên bàn thờ nhìn nhau. Con mèo đen từ sau khi ngoại mất bị đem đi cho hay trả về cho chủ cũ của nó gì đó. Không có ngoại, tôi cũng không còn ai đưa võng hát ru cho tôi ngủ, cũng không còn quà vặt buổi trưa, không còn ai để tôi quấn quít.

Lần đó là lần duy nhất tôi ra viếng mộ ngoại. Mỗi năm giỗ ngoại, dì cậu tôi cúng bên VN. Tôi chưa bao giờ cúng giỗ ngoại bên này, chả biết cúng kiến ra sao, tôi cũng không có thói quen cúng kiến! Hôm bữa tôi hỏi mẹ năm nay mình cúng giỗ cho ngoại bên này. Mẹ nói bàn thờ bên VN, cúng bên VN thì ngoại mới ăn được chớ cúng bên này sao ngoại ăn được! Trời, không lẽ người chết cũng cần Visa sang mỹ sao!! :?: Mẹ tôi bảo, ông chết lâu rồi, ông ăn ở hiền lành nhân đức nên cũng đi đầu thai từ lâu rồi, cúng kiến làm chi ông có ăn được đâu, chỉ có ma quỷ nó ăn thôi! Hm .... :?:

Lại thêm 1 lần nữa giỗ ngoại, thêm 1 lần nữa sinh nhật tôi. Em tôi bao nhiêu tuổi thì ngoại đã mất được bấy nhiêu năm. Tôi chưa hề gặp ông nội! Ba tôi còn không biết ông nội thì sao tôi biết. Ông nội tôi mất khi ba tôi vẫn còn được ẵm ngửa trên tay. Thế nhưng tôi vẫn còn may mắn vì được biết ông ngoại. Trong đám cháu bên nhà ngoại tôi, chỉ có mình tôi được diễm phúc gần gũi ngoại, được ngoại chăm sóc và thương yêu! Tôi thấy tự hào lắm. Mặc dầu chỉ có vài năm ngắn ngủi, nhưng ít ra tôi cũng có 1 ông ngoại rất lovely để tôi show off, để tôi brag about ...

Nhớ ông!

***

by Tranielle MH
Tuesday, September 02, 2008

Già Làng (6)...

Father's Day, nhớ Già Làng!
Trước đây cứ Christmas và Father's Day, cứ kiếm gì đó không xài thảy qua cho Già Làng! :hihi: Bánh kẹo, chocolate người ta tặng, bóp vớ áo quần gì người ta cho mà không ưng thì cứ gom lại "tặng" lại cho Già Làng. Già Làng có cái tật BK cố hữu, tuy ở miền Nam đã lâu, sang Mỹ cũng lâu nhưng cái tật như ăn vào máu! Hễ hỏi cần gì không thì luôn bảo không, nhưng đưa thì lấy! Hỏi ăn bánh kẹo không, -- Không! nhưng cứ để đó là hết! Đi làm người ta hỏi muốn ăn gì, thì bảo "Ăn gì cũng được" hoặc khách sáo "Thôi được rồi, tôi không ăn đâu cô chú ạ!" Nhưng cứ mua về đưa thì ăn. Cho nên phải dặn người ta rằng: đừng mua cá hay con gì bơi lội dưới nước, Già Làng kỵ chúng nó! Cũng đừng bỏ ớt, không ăn cay được! Nói về ăn uống, Già Làng ăn nhanh vô địch! Ngồi vào bàn, quay qua quay lại người ta mới bắt đầu gắp gắp thì Già Làng đã xong 3 chén, xin phép ra ngoài hút thuốc!! Già Làng ăn nhanh, làm nhanh, cái gì cũng nhanh, không thích chờ. Hồi đó má chồng bảo lúc đi sanh bé Hai thì để Già Làng chở đi cho sanh mau lẹ. Cái tật nhanh của Già nhiều khi cũng phiền lắm nha. Cứ gọi: tại sao printer không work, cái bài tao mới đánh nó đâu rồi, tại sao tao đánh tiếng Việt không được, tại sao thế này tại sao thế nọ. Có khi 5 giờ sáng Già Làng đã gọi phone "Sao mà không được mậy?" Tôi vốn khó ngủ, ghét bị đánh thức nên bảo có gì trưa trưa hẵng gọi! Thế là má chồng bảo: cả đêm ổng không ngủ được, cứ đi lên đi xuống, đi ra đi vô làm tao cũng không ngủ được luôn! :D Già Làng cũng văn thơ, mà làm thơ thì bị hành "viết cho ai, nhớ ai", nên ông thôi, chỉ viết văn, viết truyện cho báo. Khổ cái báo bên này không trả nhuận bút nên Già Làng ngồi viết cả mấy đêm cho báo đăng cũng chả có lời, chả đủ tiền bù lại được cho mấy gói thuốc đã hút, chả bù được cho tiền sữa đặc, cà phê, điện đóm chứ nói gì tới công!

Hôm cuối tuần đi shopping, không nhớ tôi đã nói gì đó mà có chữ "Upper Darby", là cái town hồi đó tôi ở và học, ba má tôi vẫn đang sống ở đó, thì Bé Hai chen vào --"Down-per Darby". Chúng tôi bật cười, vì hồi đó Già Làng hay gọi bé Hai bằng nickname là Down-per Darby. Tới bé Ba thì ông gọi bé Ba là Upper Darby! Hồi đó nghĩ tên đặt cho bé Hai thì Già Làng biểu: -- Giời, mày là cái Chân thì con mày là cái Tay! Thế mà cũng nghĩ! May à, ông không biểu đặt tên cái Cổ! :D

***


by Tranielle MH
Monday, 6/22/2009

Già Làng (5)...

Một ngày, Gabby nói với tôi:
- Mom, grandpa died.
- Who told you? -- Tôi giật mình, bởi tôi không nói con nghe! Chỉ sợ con còn bé quá không hiểu được chết là gì. Con coi phim, con thấy người ta chết, con biết đó là chết. Nhưng khi phải giải thích cho con nghe ông con đã mất, khó quá! Già Làng mất khi về VN thăm nhà, chúng tôi không có dịp tới đám ma nên tôi cũng đỡ 1 phần lo lắng là làm sao giải thích với con!
- Cô Út told me! -- Rồi con bé tiếp - I wished he can come back!

Trời, grandpa con mà comes back chắc mommy con té áiii trong quần! :crazy: Cứ thế, lâu lâu con bé đòi gặp grandpa! Sáng nay chở con đi học ngang qua nghĩa địa, con chép miệng như người lớn:
- Mannn... I want to see my grandpa again! I wished he can come back!

Nghĩa là con biết, nghĩa địa dùng để làm gì! Tôi cứ tưởng con tôi nhỏ nhít...

***


by Tranielle MH

May 8, 2009

Già Làng (4)...

Cầm cái check fraud trên tay gần $5K, cười đùa giỡn hớt cho đã... rồi chợt nhớ Già Làng! Già Làng đi làm cực khổ, dơ bẩn, không health insurance, té thang từ trên cao xuống tưởng mất mạng, vậy mà tiền thì chủ không trả! Chừng cầm cái check thật trên tay thì chả cash được còn bị phạt $25! Bao nhiêu lần Già Làng cứ cầm cái check trên tay mà cứ chần chừ không đi cash vì sợ bị phạt Già làng nhỉ? Già Làng giỏi nhịn, chứ gặp con thì.... Con biết, vì công việc nên Già Làng nhẫn nhịn, nhưng người ta cứ làm tới thì rốt cuộc chỉ có Già Làng chịu thiệt.

heheeh... nhớ nụ cười sún cái răng cửa của Già Làng ghê! :D Tội nghiệp Già Làng, già cả răng hư hết cả, ăn thì toàn nuốt trọng! Mất cái răng cửa tự nhiên Già Làng bớt cười, bớt giỡn hớt... :( Xời, già mà còn bày đặt... xí xọn ớn! Có ai chê Già Làng sún răng xấu trai đâu mà lo hão thế chả biết :D


***

by Tranielle MH
Tue Apr 28, 2009

Già Làng (3)...

Người này bảo thấy Già Làng về, người kia bảo thấy Già Làng báo mộng mua số, người nọ bảo Già Làng linh lắm phù hộ họ mua may bán đắt, người nữa thấy Già Làng về giỡn chơi, người thì khoe Già Làng giúp họ trót lọt công việc etc... Sao con không thấy Già Làng về với con? Vía con nặng quá? Hay là người ta chỉ tưởng tượng rồi thêu dệt câu chuyện chứ Già Làng không về??? Hay Thổ Địa nhà con chưa cấp giấy phép cho Già Làng vào nhà? Con cũng tệ thật, đã 4-5 tháng rồi mà con chưa in hình Già Làng bỏ lên bàn thờ... Chắc con in đại cái hình Già Làng bằng printer at home ra rồi bỏ vào khung cho nhanh...

Sáng nay dọn dẹp nhà cửa, con bảo "ông thầy" nhắc thằng mỹ đen hút thuốc đừng bỏ bừa bãi cigarette butts trên sân cỏ nhà con, thì "ông thầy" bảo, cái đấy có sự góp phần hậu hĩ của Già Làng nữa! 1 ngày Già Làng hút 2 gói... :( Thấy thương ghê những lúc Già Làng gom bạc cắc đi mua thuốc.... Thuốc nó lại lên giá Già Làng ơi, Già Làng mà con sống chắc sẽ nghe:
- Mẹ..., thuốc lại lên giá nữa mày!


***
by Tranielle MH
Sat Apr 25, 2009

Già Làng (2)...

One night a man had a dream. He dreamed he was walking along the beach with the Lord.Across the sky flashed scenes from his life.For each scene he noticed two set offootprints in the sand: one belongingto him, and the other to the Lord.When the last scene of his life flashed before him,he looked back at the footprints in the sand.He noticed that many times along the path ofhis life there was only one set of footprints.He also noticed that it happened at the very lowest and saddest times in his life.This really bothered him and he questioned the Lord about it:"Lord, You said that once I decided to follow You, You'd walk with me all the way.But I have noticed that during the mosttroublesome times in my life,there is only one set of footprints.I don't understand why whenI needed You most You would leave me."The Lord replied:"My precious child,I love you and would never leave you.During your times of trial and suffering,when you see only one set of footprints,it was then that I carried you."
Source: I think St. Augustine wrote it

Za` Làng í in the hands of God now

***
by -- Bluetang
Thu Apr 23, 2009

Già Làng (1)...

Cuối tuần này busy, cần 1 người help out để pick up con Hai lúc nó đi camping về, vậy mà chả có ai. Giá như có Già Làng thì hay quá ... Nhớ cái giọng bắc kỳ của Già Làng mắng vốn về con Hai, mà có vẻ như tự hào, khoe cháu hơn là mắng vốn:
- Mày, nó kiếm đâu za cái còi, chạy tới thổi toeee vào tai tao... làm tao giật bắn mình! Zồi nó cười to, nó bỏ chạy! Thế là nó khoái, cứ canh me chạy tới thổi cái còi vào tai tao, tao cứ giả vờ giật mình... nó cứ cười to mầy ạ... Cái con bé ấy, thật!

Già Làng ghét chờ đợi lắm, cái gì cũng phải làm cho xong, cho mau, tánh mau mắn không chịu ngồi 1 chỗ! Vậy mà lúc có việc gấp phải đi, Già Làng sang nhà ngồi yên tận 2 hrs, không dám làm gì mạnh sợ gây tiếng động làm con Hai thức giấc, chờ con Hai ngủ dậy rồi chở nó sang nhà Già Làng! Nhớ ngày con mới vào nhà, Già Làng bảo con là con gái Già Làng, còn "thằng đấy" là thằng rể :D

Già Làng sống khôn thác thiên, chiều nay con phải ra tòa cái tội chạy 65 trên 45mph zone, Già Làng làm cho thằng cop nó tiêu chảy không tới court được Già Làng nhá!


***

by Tranielle MH
Thu Apr 23, 2009